Tôi đến với công tác chủ nhiệm tại trường THCS & THPT Lê Quý Đôn từ năm 2018, mang theo một niềm tin rất giản dị: chỉ cần thật lòng yêu thương, kiên nhẫn và đồng hành, mỗi đứa trẻ đều sẽ lớn lên theo cách rất đẹp của riêng mình.
Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay gắn liền với tập thể lớp 6H2, khóa 2022–2026. Tôi có duyên được làm giáo viên chủ nhiệm của các con trong hai năm học liên tiếp: 2022–2023 và 2023–2024, từ khi các con còn là những học sinh lớp 6 bỡ ngỡ, cho đến lúc khép lại hành trình lớp 7 với thật nhiều kỷ niệm. Giờ đây, các con đã là học sinh lớp 9. Tôi không còn trực tiếp đứng tên chủ nhiệm nữa, nhưng trong lòng, 6H2 vẫn luôn là một tập thể rất đặc biệt.
Nhân vật trung tâm của câu chuyện này, trước hết là các con học sinh – những cô cậu tuổi mới lớn với bao nét hồn nhiên, bồng bột nhưng cũng rất chân thành và giàu cảm xúc. Gần ba mươi gương mặt nhỏ, mỗi bạn một thế giới riêng: có bạn tinh nghịch hiếu động, có bạn trầm lặng ít nói, có bạn học tập xuất sắc, lại có bạn vẫn đang loay hoay trên hành trình tìm kiếm động lực và niềm tin cho chính mình.
Bên cạnh các con là tôi – người giáo viên chủ nhiệm luôn cố gắng giữ cho mình sự trẻ trung, nhiệt tình, nhưng cũng đủ điềm tĩnh để lắng nghe và thấu hiểu tâm lý non nớt của tuổi dậy thì. Với tôi, làm chủ nhiệm không chỉ là quản lý nền nếp hay nhắc nhở chuyện bài vở. Đó là học cách lắng nghe, học cách kiên nhẫn, và đôi khi… học cách bật cười trước những tình huống rất “tuổi học trò”.
Trong rất nhiều kỷ niệm của hai năm ấy, tôi nhớ nhất là sang đầu học kì II năm lớp 7, khi nhà trường chuẩn bị tổ chức Hội chợ Xuân. Thay vì chỉ dạy các con gói bánh chưng trên lớp với khoảng 6 bạn, tôi nảy ra một ý nghĩ có phần… liều lĩnh.
Và thế là, một chuyến trải nghiệm nhỏ được lên kế hoạch. Tôi tổ chức cho các con về Mê Linh – Hà Nội, học gói bánh chưng tại nhà, sống trọn vẹn trong không khí Tết đúng nghĩa. Ban đầu, nhiều con còn lúng túng: lá dong gấp mãi không vuông, gạo đổ vương vãi, lạt buộc thì chỗ chặt chỗ lỏng. Có bạn vừa làm vừa kêu mệt, có bạn cười phá lên vì chiếc bánh méo không giống… bánh chưng chút nào.
Nhưng rồi, rất tự nhiên, các con bắt đầu biết nhường nhau việc, biết chờ đợi, biết lắng nghe hướng dẫn, và quan trọng hơn cả – biết kiên nhẫn. Khi nồi bánh đỏ lửa, các con ngồi quây quần, kể chuyện gia đình, chuyện Tết, chuyện ước mơ rất trẻ con nhưng cũng rất thật.
Ngày hôm đó, các con mang về không chỉ những chiếc bánh chưng xanh, mà còn là sự tự hào, là cảm giác “mình làm được”, và là một ký ức Tết rất khác so với những năm trước.
Khi kết thúc lớp 7, nhìn lại tôi thấy rõ sự thay đổi. Các con chững chạc hơn, biết quan tâm đến tập thể, biết chịu trách nhiệm với việc mình làm. Có những bạn từng rất hiếu động đã biết kiềm chế hơn; có những bạn nhút nhát đã mạnh dạn phát biểu, tham gia hoạt động chung.
Là giáo viên chủ nhiệm, tôi không dám nhận mình đã làm được điều gì lớn lao. Tôi chỉ tin rằng, trong hai năm ấy, tôi đã đi cùng các con bằng sự chân thành, để mỗi ngày đến trường không chỉ là học kiến thức, mà còn là học làm người.
Giờ đây, khi các con đã lên lớp 9, tôi không còn là cô chủ nhiệm nữa. Nhưng tình cảm thì không vì thế mà vơi đi. Tôi vẫn dõi theo từng bước trưởng thành của các con, vẫn vui khi thấy các con tiến bộ, và vẫn lo lắng khi nghe đâu đó một bạn gặp khó khăn.