Hành trình làm cô chủ nhiệm

(LQĐ) – Ngày đầu tiên chuyển công tác về Trường THCS&THPT Lê Quý Đôn, cô giáo Vũ Thị Linh Giang mang theo nhiều cảm xúc đan xen: hồi hộp, lo lắng và cả những hy vọng thầm lặng. Nhận nhiệm vụ chủ nhiệm lớp 6E2 – một tập thể học sinh vừa rời xa mái trường tiểu học – cô bước vào hành trình đặc biệt của sự đồng hành, lắng nghe và trưởng thành cùng học trò.

Cô giáo Vũ Thị Linh Giang cùng học sinh lớp 6E2 tại Trường THCS&THPT Lê Quý Đôn

N gày đầu tiên chuyển công tác về ngôi trường mới – trường THCS&THPT Lê Quý Đôn, trong lòng tôi là sự đan xen của hồi hộp, lo lắng và cả những hy vọng thầm lặng. Khi nhận được thông báo về việc tôi sẽ chủ nhiệm một lớp 6, tôi hiểu rằng, tại ngôi trường mới này, khởi đầu của các con cũng là khởi đầu của tôi.

Năm học 2024 – 2025, tôi được giao chủ nhiệm lớp 6E2 – một tập thể học sinh vừa rời xa mái trường tiểu học, còn nhiều bỡ ngỡ trước môi trường học tập mới, đặc biệt hơn nữa vì đây một tập thể lớp với hơn 20 học sinh nam và chỉ vài học sinh nữ. Khoảnh khắc bước vào lớp, nhìn những ánh mắt ngây thơ, trong veo đang dõi theo mình, tôi hiểu rằng một hành trình đặc biệt đã chính thức bắt đầu.

Làm giáo viên chủ nhiệm không chỉ đơn thuần là quản lý một lớp học, mà còn là người đồng hành, người lắng nghe và đôi khi là chỗ dựa tinh thần cho các con. Những ngày đầu, tôi gặp không ít khó khăn: các con chưa quen nề nếp, còn rụt rè hoặc nghịch ngợm, mỗi bạn một tính cách, một hoàn cảnh khác nhau. Có bạn học rất tốt nhưng thiếu tự tin, có bạn ham chơi nhưng lại giàu tình cảm. Tôi nhận ra rằng, để hiểu và gần gũi với các con, tôi cần phải thật sự kiên nhẫn, lắng nghe và yêu thương nhiều hơn.

Những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong hành trình làm cô chủ nhiệm

Từng ngày trôi qua, tôi dần học cách lắng nghe học trò của mình, quan sát kỹ hơn và cho các con không gian để phát triển nhiều hơn. Niềm vui của tôi không chỉ đến từ những điểm số cao, mà còn từ sự tiến bộ nhỏ bé của mỗi một học trò: một học sinh rụt rè dám giơ tay phát biểu, một bạn từng vi phạm nội quy nay biết nhận lỗi và sửa sai, hay đơn giản là nụ cười rạng rỡ mỗi sáng khi các con chào cô.

Những khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu sâu sắc ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ “chủ nhiệm”.

Chớp mắt, một năm học đã qua, lên lớp 7, các con đã trưởng thành hơn một chút, lớp học cũng dần trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi. Ở đó có tiếng cười, có cả những giọt nước mắt, có sự nghịch ngợm, có sự nuối tiếc, có những tâm sự ngây ngô tuổi học trò và cả những kỷ niệm không thể nào quên.

Các con đã chuẩn bị cho tôi một sinh nhật đặc biệt, với lời chúc mừng líu lo, những món quà giản dị và chân thành – tất cả đều là niềm vui, niềm hạnh phúc quý giá đối với tôi.

Nhưng tôi cũng nhận ra rằng, khi các con lớn dần lên, các con sẽ có tâm sự và chính kiến riêng của mình. Tôi chỉ mong rằng, trong lớp học này, tôi luôn là chỗ dựa vững chắc cho các con – bất cứ khi nào các con cần.

Chính các con đã dạy cho tôi bài học về sự chân thành, về niềm tin và trách nhiệm của một người giáo viên không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Dù phía trước còn không ít thử thách, tôi vẫn tin rằng chỉ cần giữ trọn tấm lòng yêu nghề, yêu học trò, tôi sẽ cùng các con đi qua những năm tháng học trò thật ý nghĩa.

Với tôi, được làm giáo viên chủ nhiệm không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một niềm hạnh phúc lớn lao.

Lượt xem: 82