HÀNH TRÌNH KHÔNG BỎ CUỘC CÙNG HỌC TRÒ
Từ những ngày lớp học ồn ào, nhiều hoài nghi, đến khi các học trò dần biết lắng nghe, biết xin lỗi và biết cố gắng – mỗi bước chuyển mình của 8E3 cũng là hành trình trưởng thành của chính người giáo viên đứng lớp.
Tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp 8E3, khóa 2023–2027, tại Trường THCS & THPT Lê Quý Đôn. Chỉ cần nhắc đến cái tên 8E3, nhiều đồng nghiệp sẽ mỉm cười – một nụ cười vừa cảm thông, vừa đầy ẩn ý. Bởi đó là một tập thể đặc biệt: đông học sinh nam, cá tính mạnh, hiếu động và giàu năng lượng.
Tôi bắt đầu đồng hành cùng các em từ cuối học kỳ I năm lớp 7, trong một tâm thế không hoàn toàn sẵn sàng. Khi ấy, tôi mệt mỏi, chênh vênh, thậm chí đã có lúc nghi ngờ chính mình: liệu tôi có thực sự phù hợp với vai trò giáo viên chủ nhiệm hay không? Nhận lớp trong giai đoạn còn nhiều xáo trộn khiến tôi áp lực nhiều hơn là háo hức. Nhưng tôi may mắn có một người đồng hành đặc biệt – một người chị, người lãnh đạo và cũng là người đồng nghiệp luôn tin tưởng, động viên và lặng lẽ đi cùng tôi từ những ngày đầu. Chính sự tin tưởng ấy đã giữ tôi ở lại với lớp, và ở lại với nghề.
Bước sang năm học lớp 8, tôi gắn bó với 8E3 nhiều hơn và cảm nhận rõ nét cái tuổi “không còn là trẻ con, nhưng cũng chưa đủ chín chắn để tự kiểm soát mình”. Những buổi đầu bước vào lớp, tôi thú thật là… mệt. Lớp học ồn ào, nói chuyện riêng, quên bài, quên đồ dùng học tập. Có những học sinh sẵn sàng tranh luận để bảo vệ cái “tôi” rất lớn của mình. Đã có lúc tôi tự hỏi: Liệu mình có đủ kiên nhẫn để đi cùng tập thể này đến hết chặng đường hay không?
May mắn là tôi chưa bao giờ phải tự hỏi điều đó một mình. Bên cạnh tôi luôn có người lắng nghe, góp ý và giúp tôi vững vàng hơn sau mỗi ngày đứng lớp.
Tôi bắt đầu thay đổi cách tiếp cận. Thay vì cố gắng “uốn” các em theo khuôn mẫu ngay lập tức, tôi chọn lắng nghe. Tôi quan sát từng học sinh, ghi nhớ tính cách, hoàn cảnh của từng em. Có em hiếu động vì muốn được chú ý. Có em chống đối vì từng bị gắn mác “cá biệt”. Có phụ huynh rất sát sao, cũng có phụ huynh gần như phó mặc mọi việc cho nhà trường. Khi ấy, lớp học không chỉ là nơi dạy chữ, mà là một bức tranh rất thật về những mảnh ghép đang chênh vênh ở tuổi dậy thì.
Chúng tôi bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: cùng nhau xây dựng lại nội quy lớp, để học sinh được bàn bạc và thống nhất; kiện toàn ban cán sự; giao nhiệm vụ cụ thể cho từng tổ, từng cá nhân.
Sự thay đổi không đến ngay. Có những ngày tôi rời khỏi lớp với cảm giác thất vọng và mệt mỏi. Nhưng sau mỗi giờ tan học, tôi lại có người để chia sẻ, cùng nhìn lại từng câu chuyện nhỏ của lớp, cùng tìm cách tháo gỡ. Không có những lời trách móc, chỉ có những gợi ý nhẹ nhàng: “Lần sau mình thử cách khác xem.” Chính sự điềm tĩnh ấy đã giữ tôi ở lại với nghề nhiều hơn tôi từng nghĩ.
“Cô ơi, trước giờ con nghĩ không ai tin con cả. Nhưng cô tin, nên con muốn cố gắng.”
Rồi từng chút một, 8E3 bắt đầu khác. Các em biết chào hỏi giáo viên rõ ràng hơn, lớp bớt ồn trong giờ học, những buổi sinh hoạt lớp có nhiều tiếng cười hơn tiếng nhắc nhở. Có em lần đầu tiên chủ động xin lỗi, có em biết kiềm chế cảm xúc, có em trở nên tự tin, vui vẻ và cởi mở hơn. Một phụ huynh từng nhắn: “Dạo này cháu về nhà tự giác hơn nhiều, cảm ơn hai cô.” Chỉ một câu nói giản dị, nhưng đủ để tôi ấm lòng suốt cả ngày.
Lúc ấy, tôi hiểu rằng: trưởng thành không phải là không mắc lỗi, mà là dám thay đổi khi có người tin mình làm được.
Hiện tại, 8E3 chưa phải là một tập thể hoàn hảo, nhưng là một lớp học đoàn kết hơn, kỷ luật hơn và giàu cảm xúc hơn. Các em học được cách chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Còn tôi, tôi học được cách làm giáo viên bằng sự kiên nhẫn và một trái tim đủ rộng.
Nếu phải nói lời biết ơn, người tôi nghĩ đến đầu tiên chính là người đã đồng hành cùng tôi suốt hành trình ấy. Một người lãnh đạo không nói những điều to tát, chỉ lặng lẽ làm trước để tôi nhìn theo và học hỏi. Nhờ sự dẫn dắt ấy, tôi bớt chông chênh trong những ngày đầu nhận lớp, bớt hoang mang mỗi khi gặp khó khăn, và vững vàng hơn trong từng quyết định. Nếu 8E3 may mắn vì có hai cô giáo chủ nhiệm đồng hành, thì tôi may mắn vì có một người đi cùng mình trên suốt chặng đường ấy.
Nhìn lại, tôi nhận ra rằng: sự thay đổi không đến từ riêng một ai. Đó là nỗ lực chung của thầy trò, của phụ huynh và của những người giáo viên đã chọn nắm tay nhau, thay vì buông bỏ.
Và có lẽ, sau này khi các em rời xa mái trường, điều còn đọng lại không chỉ là điểm số, mà là ký ức về một tập thể từng rất đặc biệt – nơi những đứa trẻ tuổi 13–14 học cách thay đổi, và những người thầy, người cô học cách không bỏ cuộc cùng các em.