GIÁO VIÊN CHỦ NHIỆM – NGƯỜI BẠN TÂM GIAO CỦA HỌC SINH
Giáo viên chủ nhiệm không chỉ là người quản lý lớp học, mà còn là điểm tựa tinh thần, người lắng nghe và đồng hành cùng học sinh trong những năm tháng trưởng thành. Qua những trải nghiệm chân thành tại mái trường Lê Quý Đôn, cô Hoàng Thị Thảo đã kể lại hành trình trở thành “người bạn tâm giao” của học trò — một hành trình đầy thử thách nhưng cũng ngập tràn yêu thương và ý nghĩa.

Những ngày đầu chập chững bước chân vào mái trường Lê Quý Đôn với trọng trách giáo viên chủ nhiệm, trong tôi là muôn vàn cảm xúc đan xen. Đó là niềm vinh dự khi được tin tưởng giao phó một tập thể lớp, nhưng cũng không tránh khỏi những bỡ ngỡ và lo âu. Tôi tự hỏi: Liệu mình có đủ kiên nhẫn để lắng nghe, đủ thấu cảm để bao dung và đủ bản lĩnh để dẫn dắt những tâm hồn đang ở độ tuổi đầy biến động?

Tại Lê Quý Đôn, nơi triết lý "giáo dục cá nhân hóa" được đặt lên hàng đầu, tôi hiểu rằng mỗi học sinh là một tiểu vũ trụ riêng biệt với hoàn cảnh, cá tính và những ẩn ức khác nhau. Trách nhiệm của người giáo viên chủ nhiệm không dừng lại ở việc quản lý nề nếp hay đôn đốc kết quả học tập, mà quan trọng hơn cả là trở thành người định hướng và là điểm tựa tinh thần vững chãi cho các con. Chính những trăn trở ấy đã trở thành động lực thôi thúc tôi phải nỗ lực không ngừng để thực sự trở thành người đồng hành đáng tin cậy của học trò.

Để mở được cánh cửa tâm hồn của các con, bản thân tôi phải là người mở lòng mình trước nhất bằng sự chân thành. Ngay từ những ngày đầu nhận lớp, tôi tạo sợi dây kết nối bắt đầu từ những điều giản dị: nhớ và gọi tên từng con, tìm hiểu tính cách, hoàn cảnh gia đình hay kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện nhỏ nhặt nhất của các con thay vì trách mắng cứng nhắc. Tôi dành thời gian ăn trưa cùng học trò, tham gia hoạt động tập thể hay sắp xếp thời gian để có những buổi trò chuyện riêng tư cùng các con. Ở đó, tôi tìm hiểu về ước mơ, nỗi sợ và cả những tâm tư thầm kín mà các con chưa từng thổ lộ cùng ai. Chính sự hiện diện bền bỉ ấy đã xóa nhòa khoảng cách "cô - trò" hình thức, thay thế bằng sự tin cậy và gắn bó như những người bạn tâm giao.

Đã có những buổi chiều muộn, tôi lặng lẽ ngồi nghe các con trải lòng. Có con hạnh phúc khoe điểm cao, có con lại nức nở vì một sự hiểu lầm hay áp lực vô hình từ kỳ vọng của gia đình. Những chia sẻ, kỷ niệm ấy cứ thế đong đầy theo năm tháng. Tôi nhớ mãi hình ảnh cô học trò nhỏ với dáng vẻ rụt rè, cứ thập thò sau cánh cửa phòng giáo viên chỉ để đợi tôi ra và khoe một niềm vui nho nhỏ, rồi khép lại một ngày học bằng một cái ôm thật chặt. Cái ôm ấy như một lời khẳng định rằng: ở Lê Quý Đôn, các con luôn có một điểm tựa bình yên. Không chỉ dừng lại ở những năm tháng dưới mái trường Lê Quý Đôn, sợi dây gắn kết ấy còn vươn dài theo thời gian. Có những học trò dù đã ra trường, đã bước sang những trang mới của cuộc đời, vẫn tìm về bên tôi để kể lại câu chuyện của mình, để tìm kiếm một lời khuyên hay đơn giản là tìm lại cảm giác được thấu hiểu. Những lúc ấy, tôi không chỉ là người đứng trên bục giảng mà đã thực sự trở thành một người chị, người mẹ, một người bạn tâm giao dõi theo và tiếp thêm niềm tin cho các con. Đổi lại, tôi nhận được những lời bộc bạch ngây ngô nhưng ấm áp, tình cảm của các con: “Cô ơi, con thương cô nhiều lắm” – “Cô tuyệt vời” – “Cô yêu xinh đẹp” hay “Cô là người hiểu con nhất”. Những điều giản đơn ấy chính là nguồn nhựa sống khiến trái tim tôi rung động và hạnh phúc khôn cùng.

Với tôi, làm giáo viên chủ nhiệm là một hành trình nhọc nhằn nhưng cũng đầy ắp mật ngọt yêu thương. Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi không chỉ là nhìn thấy các con tiến bộ trên bảng điểm, mà là thấy các con biết yêu thương, biết sẻ chia và trưởng thành hơn trong nhân cách. Được các con gửi gắm tâm tư, được trở thành "người bạn tâm giao" chính là món quà vô giá trong sự nghiệp trồng người. Tôi luôn tự hào vì được là một phần trong thanh xuân rực rỡ của các con tại mái nhà Lê Quý Đôn!