(LQĐ) - Nghề giáo, với cô Đỗ Phương Linh, không chỉ là công việc giảng dạy, mà là hành trình đồng hành, lắng nghe và kiên nhẫn chờ đợi sự trưởng thành của học sinh. Tại Trường THCS & THPT Lê Quý Đôn, mỗi người thầy, người cô không chỉ dạy chữ, mà còn dẫn dắt học trò bằng niềm tin, trách nhiệm và tình yêu nghề. Câu chuyện đồng hành cùng tập thể 10D4 là một lát cắt chân thực về giáo dục nhân văn – nơi những thay đổi bền bỉ được hình thành từ sự thấu hiểu, đối thoại và niềm tin vào học sinh.
Ngày đầu bước chân vào ngôi trường xinh đẹp THCS & THPT Lê Quý Đôn, hành trang tôi mang theo không chỉ là những kinh nghiệm còn non trẻ, mà quan trọng hơn là khát khao được học hỏi và trưởng thành trong một môi trường giáo dục tận tâm, lấy học sinh làm trung tâm như ở Lê Quý Đôn.
Năm đầu tiên chính thức về trường, tôi may mắn được Ban Giám hiệu nhà trường tin tưởng giao cho trách nhiệm giáo viên chủ nhiệm lớp 10D4. Với tôi, đó là một dấu mốc đặc biệt – vừa là niềm vinh dự, vừa là thử thách lớn. Nhưng trước trách nhiệm ấy, tôi không tránh khỏi những vấp váp ban đầu. Đã có lúc tôi mệt mỏi, hoang mang và từng nghĩ đến việc từ bỏ. Thế nhưng, trong tâm thế của một giáo viên chủ nhiệm, tôi hiểu rằng đây không phải lúc để chùn bước, mà là lúc cần ở lại, kiên nhẫn và đồng hành cùng học sinh.
Năm lớp 10 là năm học của rất nhiều bỡ ngỡ. Mỗi học sinh là một cá tính, một thế giới riêng. Với tôi, có một kỉ niệm rất đặc biệt về một học sinh trong lớp. Em là học sinh từ bậc THCS của trường lên THPT. Trước khi nhận lớp, tôi đã được cô giáo chủ nhiệm cũ của em – cũng là đồng nghiệp cùng tổ Ngoại ngữ – chia sẻ về điểm mạnh và những điểm còn hạn chế của em, đồng thời gửi gắm hi vọng rằng em sẽ có thể hỗ trợ tôi trong công tác chủ nhiệm.
Em là một học sinh có tiếng nói trong tập thể, được phân công giữ vai trò lớp phó kỉ luật. Tuy nhiên, ở thời điểm ban đầu, em khá bốc đồng, chưa thật sự chỉn chu trong cách ăn nói. Do có ảnh hưởng đến bạn bè, đôi khi lời nói của em dễ kéo theo sự hưởng ứng của các bạn khác, khiến lớp học trở nên ồn ào, thiếu nghiêm túc. Có một tiết học mà đến nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Khi lớp đang học, em nói chuyện, làm ồn, và đỉnh điểm là buột miệng nói ra một câu chưa có lời hay ý đẹp – tôi nghe thấy. Khi ấy, tôi thật sự giận và thất vọng.
Tôi không phê bình em trước lớp. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát trong một khoảng thời gian và dùng ánh mắt. Một ánh mắt đủ nghiêm để em hiểu rằng tôi đã nghe và tôi không hài lòng. Em hiểu và im lặng.
Cuối giờ học hôm đó, tôi chọn thời điểm thích hợp để nói chuyện riêng với em. Tôi không trách mắng, cũng không nhắc lại lỗi sai một cách nặng nề. Thay vào đó, tôi đặt ra những câu hỏi để em tự nhìn nhận vấn đề:
Đây là cách làm mà tôi học được từ chính những người đồng nghiệp của mình: chỉ cần đặt những câu hỏi phù hợp và để học sinh tự trả lời, các em sẽ tự nhận ra vấn đề. Tôi chỉ nhẹ nhàng chia sẻ thêm với em về những kì vọng và mong muốn mà tôi dành cho em – không phải vì em giỏi hơn các bạn, mà vì em có tiếng nói và khả năng ảnh hưởng đến tập thể.
Em lắng nghe. Em nhận ra sai lầm của mình và thẳng thắn thừa nhận rằng đã có lúc em hành xử bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Cuộc trò chuyện ấy không dài, nhưng đủ để cả cô và trò hiểu nhau hơn. Tôi nhận ra, đôi khi một câu hỏi đúng còn có sức giáo dục mạnh hơn rất nhiều lời trách phạt.
Bây giờ, em vẫn tự nhận mình không giữ một chức danh cán bộ cụ thể nào trong lớp. Nhưng trong mọi công việc chung, em luôn có mặt. Em làm việc lặng lẽ, trách nhiệm, biết nhường lại sự nổi bật cho tập thể. Bên cạnh tập thể, bên cạnh tôi, luôn có một bạn nam cao to – người mà cả lớp vẫn vui vẻ gọi là “hậu cần của cô” – sẵn sàng hỗ trợ mọi việc lớn nhỏ. Những điều giản dị ấy khiến tôi hiểu rằng: sự trưởng thành không nhất thiết phải gắn với danh xưng, mà nằm ở thái độ và trách nhiệm của mỗi học sinh.
Dẫu còn nhiều vấp váp, cô trò vẫn cùng nhau đi qua trọn vẹn một năm học. Phía trước vẫn còn những hành trình dài đang chờ đợi: sẽ có những quãng đường hoa nở rực rỡ như lời chúc mừng cho sự trưởng thành, cũng sẽ có những chặng đường gập ghềnh, nhiều thử thách. Nhưng tôi hi vọng rằng, cô trò chúng tôi sẽ luôn ngẩng cao đầu, vững bước tiến về phía trước và kiên định, vững vàng, bền bỉ trên hành trình đã chọn.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng chính học sinh đã dạy tôi nhiều bài học quý giá. Nghề giáo không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn là hành trình học cách kiên nhẫn, tin tưởng và chờ đợi sự thay đổi của các em. Tôi đến với Lê Quý Đôn bằng khát khao học hỏi, ở lại bằng trách nhiệm, và gắn bó bằng tình yêu dành cho những học trò mà tôi may mắn được đồng hành. Ở Lê Quý Đôn, chúng tôi tin rằng: mỗi học sinh đều có thể trưởng thành, nếu các em được lắng nghe và tin tưởng.